“Điều tôi học được từ việc MẤT THÍNH LỰC là mọi người đều đối phó với tình trạng mất thính lực theo cách riêng của họ. Không có câu trả lời đúng hay sai, mà đơn giản là sự thấu hiểu.”

Bề ngoài, Shona đã sống cuộc đời như những người bình thường khác. Cô theo học trường chính thống, kết hôn và học đại học, đồng thời làm quản lý cho một công ty cấp nước. Khi rảnh rỗi, cô đi bộ và chèo thuyền.

Nhưng thật ra kể từ khi mới sinh ra đời, Shona đã phải vật lộn với việc mất thính lực. Cha mẹ và anh trai đã hết sức giúp đỡ, để Shona sống 'bình thường' nhất có thể.

Shona nhớ lại: “Mẹ tôi đã và đang là nguồn hỗ trợ liên tục, luôn tìm kiếm những cải tiến và máy trợ thính mới để đảm bảo tôi có được thứ tốt nhất.

“Mặc dù tình trạng mất thính giác không bao giờ ngăn cản tôi làm bất cứ việc gì, nhưng tôi từ từ nhận ra rằng mình đang bắt đầu gặp khó khăn. Phải mất một thời gian dài tôi mới lấy hết can đảm để đối diện với sự thật.”

Trong các cuộc trò chuyện Shona cố hết sức để hiểu mọi người đang nói gì, và thấy việc đọc nhép ngày càng mệt mỏi. Tôi muốn làm mọi thứ để đảm bảo mình không bị mất việc. Tôi cảm thấy khá chán nản khi phải tự vật lộn và xoay sở. Trong sâu thẳm tôi đã khá thất vọng.

“Sau khi tìm kiếm trên internet, tôi tình cờ tìm được một công ty máy trợ thính và ngay lập tức liên hệ với Bộ phận trợ giúp của công ty để được giúp đỡ và hỗ trợ. Sự hỗ trợ nhận được đã giúp tôi ngày càng tự tin và trở nên quyết đoán hơn. Tôi nhìn thấy rất nhiều cơ hội để cải thiện tình trạng mất thính giác của mình hơn là chối bỏ nó.”

“Lần đầu tiên trong đời, tôi có thể tìm được sự đồng cảm từ nhiều người, có thể thấu hiểu cảm giác KHÔNG NGHE ĐƯỢC là như thế nào.

 Và sau hết tôi cảm thấy việc mất thính lực của tôi dường như không phải là một điều tiêu cực. Thật khó để chấp nhận được chuyện này, nhưng cuối cùng Tôi đã VƯỢT QUA và CHIẾN THẮNG.”

Câu chuyện của Sue

“Nỗi sợ hãi sinh ra khi bạn ngồi chờ. Hành động là cách duy nhất để vượt qua nó.”

 

Đột nhiên bị mất thính giác, cảm giác của bạn nhự thế nào? Chắc chắn sẽ rất tự ti và đau khổ, đó cũng là cảm giác của Sue 28 tuổi, khi nghe chuyên gia thính học báo rằng cô phải cần đến máy trợ thính.

 Trong những ngày đầu bị mất thính lực, tôi cố gắng giữ bí mật với bạn bè, đồng nghiệp và tất cả các mối quan hệ xã hội. Là một đại lý bất động sản, tôi dành nhiều thời gian điện thoại để nói chuyện với khách hàng. Tất cả những cuộc trò chuyện này đều cực kỳ quan trọng và việc nghe nhầm có thể khiến tôi mất rất nhiều cơ hội tốt, hic…

Để giấu đi tình trạng nghe kém, tôi giả vờ có thể nghe thấy các cuộc trò chuyện và cười theo người khác khi thấy họ cười.

Rất nhiều cảm giác lẫn lộn khi tôi không được kết nối với mọi người: bị cô lập, cô đơn, mất tự tin, sợ hãi, lo lắng và bị phân biệt đối xử,…. thật đáng sợ

Cho đến một ngày biết được LISTENING LINK, tôi như tìm được sự tự tin mới, và tìm được tình bạn tuyệt vời với người nghe được lẫn người khiếm thính.

Tôi nhận được Kristo, thuộc dòng COCKER SPANIEL . Đây là chú chó sẽ giúp đỡ người khiếm thính cảnh báo về những âm thanh mà họ không nghe rõ: Như chuông cửa, tin nhắn, đồng hồ báo thức, thậm chí các tín hiệu nguy hiểm quan trọng như báo cháy. Một chú chó thính giác – thực sự đã tạo nên sự khác biệt trong cuộc sống của người khiếm thính.

Kristo như là 'lá ​​chắn bất khả chiến bại' của tôi. Khiến tôi không còn cô đơn và chán nản nữa, tôi đã tự tin hơn rất nhiều vào bản thân mình.

Hiện nay, tôi đang làm cố vấn kỹ thuật cho LISTENING LINK để giúp đỡ những người trên hành trình khắc phục việc không nghe được của họ.

 Hãy luôn vững tin rằng  “Cuộc sống của bạn là do chính bạn quyết định. “

Sau khi bị mất thính giác vào năm 2016, Thi bắt đầu viết blog để ghi lại những suy nghĩ, cảm xúc và quan sát của mình. Thông qua blog của mình, Thi đã kết nối với nhiều người trải qua tình trạng mất thính lực khác nhau, mỗi người đều có những câu chuyện độc đáo của họ.

Mất thính lực tạo ra nhiều thách thức, cả về thực tế và cảm xúc, đối với cuộc sống của những người bị ảnh hưởng. Việc chia sẻ giúp nâng cao hiểu biết về những khó khăn mà việc sống thiếu âm thanh có thể mang lại, giúp đối phó tốt hơn.

Chia sẻ câu chuyện của mình đã giúp Thi cảm thấy mình là một phần của một cộng đồng hỗ trợ và cô cảm thấy bớt cô đơn hơn trong hành trình giảm thính lực của mình.

Thi biết Thanh Xuân lần đầu vào năm 2019 qua blog, hai tháng sau khi Xuân bị mất thính lực nặng đột ngột ở tai trái, giống như Thi. Cô ấy cũng bị ù tai, mất thăng bằng nhẹ kèm theo.

Xuân đang làm giám đốc văn phòng kinh doanh tại một trường cao đẳng địa phương nhưng gần đây đã từ bỏ vị trí đòi hỏi khắt khe này do bị mất thính lực đột ngột, chuyển qua vị trí khác nhẹ nhàng hơn.

Cô ấy rất tích cực để cố gắng quen dần với tình trạng tai điếc một bên, và đang cố gắng phục hồi cuộc sống như trước. Xuân và Thi đã tâm sự và đồng cảm rất nhiều về nỗi đau mất thính lực, Xuân hy vọng một ngày nào đó, con người vui vẻ thường ngày của cô sẽ sớm trở lại và không phải quá nỗ lực hàng ngày. Gần đây cô ấy bắt đầu sử dụng máy trợ thính CROS và đang trải nghiệm những lợi ích của máy.

Xuân và Thi đã hình thành một tình bạn trực tuyến, thường xuyên Email cho nhau.

Sáu tháng đầu tiên sau khi mất thính lực  Họ trải qua rất nhiều thay đổi, nhưng mọi thứ bắt đầu ổn định sau chín tháng. Lúc đầu, họ không thể ngủ được, có thể do ù tai hay lo lắng, hay hoảng sợ vì không nghe được bất kỳ âm thanh nào cả. Họ rất nhạy cảm với tiếng ồn lớn nên rất khó hòa nhập trong nhiều tình huống như nhà hàng, nhà thờ, tiệc gia đình, v.v.

Thi và Xuân cảm thấy điều này ảnh hưởng rất nhiều đến mối quan hệ xung quanh vì họ không hiểu những gì mà cô ấy truyền đạt lại.Mặc dù thấy khó khăn trong một khoảng thời gian nhưng cả hai đều cố gắng vượt qua nỗi buồn này nhanh nhất và hòa nhập trở lại với cuộc sống thường ngày.

An được phát hiện mất thính lực khi mới 10 tháng tuổi vì bé không phản ứng lại với các âm thanh. Thông báo của bác sĩ sau khi đánh giá thính giác là 1 đòn giáng mạnh đối với cha mẹ bé.

Gia đình dược khuyên là nên tham gia ngôn ngữ trị liệu càng sớm càng tốt, thế nhưng nơi học ngôn ngữ trị liệu khá xa so với gia đình cô ấy.

Tuy nhiên, con họ là ưu tiên hàng đầu, nên cha mẹ bé quyết định đưa bé đến trung tâm khi cô bé được 1 tuổi 2 tháng. Sau điều tra sơ bộ, bé được chẩn đoán là một đứa trẻ bị khiếm thính nghiêm trọng. Cô bé được khuyên nên sử dụng máy trợ thính hai tai..

Ban đầu khi An đến Khoa Gíao Dục Đặc Biệt, bé mới bắt đầu đeo máy trợ thính và làm quen với các âm thanh khác nhau. Cô bé cũng được học nghe gọi tên của mình, các hoạt động khác như ú òa và các vần đơn giản bằng ngón tay đã được dạy cho trẻ. Bé luôn được khuyến khích phát âm, bé dần dần phản ứng với các âm thanh bên ngoài, và sau khi nghe được âm thanh thì bé nói được 1 từ, và bé cũng học đọc và viết bảng chữ cái.

An đã được đánh giá lại và bác sĩ thấy rằng bé đang có được những kỹ năng phù hợp với lứa tuổi. Do đó An được giới thiệu đến một trường học chính quy.

Vì An phát triển toàn diện phù hợp với lứa tuổi nên bé được nhận vào một lớp học gồm 51 đứa trẻ bình thường.

Các giáo viên ở trường nhận thấy rằng bé đang làm tốt hơn những đứa trẻ khác cùng tuổi và đã nhận thức được các khái niệm được dạy ở trường bằng giáo trình.

Lúc bắt đầu học nghe nói, bé chỉ nói 1 từ đó là “amma”. Tuy nhiên, hiện tại An 5 tuổi đã có thể nói nhiều hơn và nói được những câu phức tạp. Cha mẹ bé không bao giờ nghĩ rằng bé sẽ nói như bao đứa trẻ bình thường khác,tuy nhiên đây chỉ là nỗi sợ của quá khứ, hiện tại bây giờ cha mẹ cô rất tự tin cho con gái họ có một tương lai phía trước.

 

Câu chuyện của Sylvia

Cuộc sống thật đáng yêu và hoàn hảo, nếu bạn được nhìn mọi vật, được nói chuyện với cộng đồng và được nghe mọi thứ diễn ra xung quanh.

Hãy tưởng tượng bỗng nhiên đến một ngày, bạn không còn nghe được âm thanh nào cả, mọi thứ đều chìm vào thinh không…. và đó là trường hợp của Cô Sylvia.

Sau 40 năm có khả năng nghe bình thường. Một ngày nọ, Sylvia nhận ra mình bị mất thính lực ở một bên tai, tiếp theo là tai kia. Từ đó cuộc sống đã thay đổi hoàn toàn đối với Cô .

  “Các chuyên gia thính học xác nhận rằng tôi đã bị Mất thính giác thần kinh giác quan đột ngột (SSHL). Càng hoảng loạn hơn khi tôi nghe bác sĩ đa khoa của mình thốt lên: “Ôi xui xẻo quá”, lúc ấy cảm giác cứ như có ai xát muối vào tim.

Bình thường, tôi làm giáo viên dạy tiếng Pháp cho người lớn và trẻ em, có hai đứa con thật xinh xắn. Cuộc sống của tôi rất bận rộn, hòa đồng và tham gia vào một số công tác xã hội.

Nhưng kể từ khi mất thính lực, tôi từ từ rút lui khỏi hầu hết các giao tiếp xã hội của mình. Nỗi sợ không nghe được âm thanh nào nữa là quá lớn.

Tôi cảm thấy rất cô đơn, không biết chia sẻ cùng ai. Tôi không biết có ai đã bị mất thính lực giống như tôi, và ngay cả gia đình tôi cũng không biết làm cách nào để giúp đỡ tôi.

Con gái tôi đã chạy bán Marathon để quyên góp tiền cho một tổ chức từ thiện về thính giác, điều này chợt khiến tôi bừng tỉnh, và nhận ra rằng gia đình tôi luôn quan tâm, và muốn giúp đỡ tôi nhiều đến như thế nào

Tôi đăng ký một lớp học đọc môi và đó thật sự là một bước ngoặt. Dần dần tôi đã lấy lại được sự tự tin, không chỉ trong việc hiểu lời nói dễ dàng, mà còn cởi mở hơn về tình trạng mất thính giác của mình. May mắn hơn, khi tôi tìm được một chuyên gia thính học, hướng dẫn và luôn hỗ trợ tôi cách tiếp cận toàn diện đối với tình trạng mất thính lực.

Cho đến lúc này, tôi đã trở thành một người tự tin hòa nhập với cộng đồng và muốn dùng trải nghiệm khiếm thính của mình để giúp đỡ người khác.

Tình nguyện tham gia một tổ chức từ thiện về thính giác để có thể hỗ trợ những người giống như mình là việc mà tôi quyết định phải làm.

Mỗi ngày tôi tự nhủ cố gắng và thật cố gắng hơn, vì tất cả mọi người đều khác biệt và không phải ai cũng có thể học được những gì người khác được đưa ra một cách dễ dàng.”

 

* Mất thính giác thần kinh giác quan đột ngột (SSHL):

Lưu ý: Bạn phải được điều trị trong vòng 24-48 giờ để có cơ hội ngăn ngừa tình trạng suy giảm thêm hoặc có thể lấy lại một số thính giác đã mất của bạn.

CÂU CHUYỆN CỦA CON GÁI MỘT NGƯỜI NGHE KÉM

Bài đăng này được viết bởi con gái của một người nghe kém về trải nghiệm việc dùng máy trợ thính của cha mình. Có một loại tiền tệ có giá trị hơn chi phí của một máy trợ thính, đó là món quà của sự kết nối.

Gia đình chúng tôi không có gì đặc biệt, so với hầu hết các gia đình Mỹ.

Nhưng khi ai đó trong gia đình bạn không thể nghe thấy, đó không phải là về việc mất thính giác, mà là về việc mất kết nối - bất kể mọi điều, toàn bộ cấu trúc gia đình đều bị ảnh hưởng.

Mất thính lực là về việc mất mối quan hệ.

Đó là về việc không ghi lại được những khoảnh khắc gắn kết chúng ta với nhau. Đó là về những trò đùa bị bỏ lỡ bên bàn ăn, đáp lại bằng một cái nhìn trống rỗng, hoặc tệ hơn là sự im lặng.

Và điều đó gây thiệt hại cho cả gia đình, không chỉ với người không thể nghe thấy.

Trong thời gian phong tỏa, tôi chuyển về nhà ở San Diego và tham gia vào công việc kinh doanh xây dựng thuộc sở hữu của gia đình.

Cha tôi, D đã thành lập công ty D Construction Inc.  Với nền tảng đó, tôi hy vọng phát triển công việc kinh doanh của gia đình cho thế hệ tiếp theo.

Nhưng bạn không thể điều hành một doanh nghiệp nếu bạn không thể giao tiếp.

Cha tôi là một thợ mộc từ những năm 1970, và là một nhà thầu từ những năm 1980, khi ông thành lập công ty của mình, an toàn lao động không phải là ưu tiên lớn nhất trong gần hết thế kỷ 20. Và những người đàn ông thực sự phải chịu đựng, hàng thập kỷ mất thính lực kéo dài.

Cưa chói tai, búa khoan khàn khàn, súng bắn đinh …bất kể quy mô của dự án. Cứ tưởng tượng nếu văn phòng của bạn những tảng đá rơi trong máy sấy mỗi ngày, cả ngày, trong hơn ba mươi năm.

Mặc dù tôi không phản đối việc la hét khi cần thiết, nhưng tôi không muốn khi chỉ đơn giản hỏi về tình trạng của một cuộc đấu thầu, hoặc tên của một khách hàng mới  là lại bị la hét, và điều đó khiến tôi bối rối.

Không ai thích la hét. Chỉ vì ông ấy không thể nghe thấy. Vì vậy, mọi người phải hét lên. Khách hàng. Vợ. Tôi. Nhà thầu phụ. Người phụ nữ tốt bụng ở chỗ bán thức ăn nhanh… và bất cứ ai trên điện thoại.

Ông ấy không thể nghe thấy khách hàng của mình. Ông ấy không thể nghe thấy tôi. Ông ấy không thể nghe thấy những cuộc gọi điện thoại. Điều này gây ra rất nhiều vấn đề phiền toái cho tất cả mọi người.

Trở ngại lớn nhất trong thời đại của ông và một công việc kinh doanh đang hoạt động là ông không thể nghe thấy. Đã mất hoàn toàn kết nối.

Và thêm nữa niềm đam mê của cha tôi.: Đi xe máy.Chính xác là mô tô Harley-Davidson. Thêm nhiều tảng đá trong máy sấy.

Nhằm hỗ trợ các cựu chiến binh như American LegionPatriot Guard - là một đoàn xe đi cùng quan tài của các cựu chiến binh để chôn cất và che chắn cho các gia đình khỏi những người biểu tình,

Cả trò tiêu khiển và sự nghiệp đã vô tình âm mưu cướp đi gần như hoàn toàn thính giác của ông.

Tôi đã vượt qua nó. Tôi cam kết tìm ra giải pháp tốt nhất để cải thiện chất lượng cuộc sống của ông ấy, cho mối quan hệ của gia đình chúng tôi, cho doanh nghiệp gia đình.

Cuộc sống của rất nhiều người đã thay đổi.

Thời gian của chúng ta rất quý giá, tại sao lại giảm nó đi.

Có một loại tiền tệ có giá trị hơn chi phí của một máy trợ thính, đó là món quà của sự kết nối.

Suhana là thành viên của nhóm Phát hiện và Can thiệp Sớm khiếm thính (EHDI) của CDC, là nhà dịch tễ học, Ban Phát triển Con người và Người Khuyết tật (DHDD), Trung tâm Quốc gia về Dị tật bẩm sinh và Khuyết tật Phát triển (NCBDDD). Suhana khiếm thính từ khi sinh ra và cũng có câu chuyện khá thú vị về thính giác của chính mình.

Câu chuyện bắt đầu với chị gái của Suhana, Shahrine, lớn hơn 18 tháng. Trong khi mẹ đang mang thai Suhana, chú của cô đến thị trấn để thăm. Trong chuyến thăm,người chú nhanh chóng nhận thấy Shahrine dường như không nói chuyện ở mức độ phù hợp với lứa tuổi, phản ứng kém khi được gọi và thường xuyên vặn to âm lượng trên tivi và đài phát thanh. Cha mẹ của Shahrine nghĩ rằng sự phát triển lời nói và hành vi của cô bé là bình thường đối với một đứa trẻ mới biết đi, nhưng nhờ người chú gợi ý, gia đình đã sớm đưa Shahrine đi kiểm tra thính giác và được xác nhận rằng Shahrine bị nghe kém. Do vậy khi Suhana vừa được sinh ra, cô bé đã được kiểm tra thính lực ngay và được phát hiện là cũng bị nghe kém.

Nếu người chú của bọn trẻ không lưu ý, thì không chỉ tình trạng mất thính giác của Shahrine có thể diễn ra lâu hơn mà không được phát hiện, mà Suhana rất có thể đã không được kiểm tra thính giác khi mới sinh. Nhờ sự can thiệp sớm và nỗ lực hợp tác của một nhóm bác sĩ, nhà trị liệu ngôn ngữ, người tư vấn và giáo viên, cha mẹ của Suhana và Shahrine đã được trang bị kiến ​​thức cần thiết để đảm bảo cả hai đứa con của họ có thể phát huy hết khả năng của mình trong cuộc sống.

Suhana biết ơn cha mẹ vì những thành quả cô đạt được, nói rằng cô không thể tiến xa như vậy nếu không có sự hỗ trợ và kiên nhẫn của họ. Thực sự cô đã tiến được rất xa. Năm 2015 Suhana đã đạt được điều mà cô ấy cảm thấy là thành tựu lớn nhất của mình cho đến nay: được nhóm EHDI thuê làm nhà dịch tễ học với tư cách là nhân viên toàn thời gian (FTE), sau khi trở thành thành viên của ORISE từ năm 2012.

Page 1 of 2
  • Tri Ân Khách Hàng

    Kỷ Niệm 10 Năm Hoạt Động

    Khuyến mãi đặc biệt đến hết 31/12/2019

  • Hotline

    Tư vấn: 0903168101

  • Địa Chỉ Duy Nhất

    201 Đường 3/2, P.9, Q.10, Tp.HCM

Trung tâm thính học Sài Gòn

Trung tâm thính học Sài Gòn chuyên kinh doanh máy trợ thính cho người điếc, cho người già, cho trẻ với các loạn máy trợ thính không dây  siêu nhỏ, tai nghe trợ thính tốt nhất với giá rẻ nhất.

 

Trung tâm thính học Sài Gòn